Giáo lý
Kế hoạch hoá gia đình theo Công giáo là thế nào?
Nội dung bài
Nhiều người tưởng Hội Thánh cấm mọi hình thức kế hoạch hoá gia đình. Sách Giáo lý số 2368 nói ngược lại ở điểm khởi đầu: vì những lý do chính đáng, đôi vợ chồng có thể muốn giãn cách việc sinh con, miễn là ước muốn ấy không do ích kỷ thúc đẩy và phù hợp với tinh thần làm cha mẹ có trách nhiệm. Điều được bàn là cách thực hiện. Số 2370 nói tiết dục định kỳ, tức các phương pháp dựa trên việc tự quan sát và sử dụng những thời kỳ không thụ thai, thì phù hợp với các tiêu chuẩn luân lý khách quan; còn mọi hành vi nhằm làm cho việc truyền sinh trở nên bất khả thì tự bản chất là xấu.
Đây là chủ đề mà nhiều đôi chỉ nghe loáng thoáng rồi kết luận sai — thường theo hướng "đạo cấm hết". Điểm khởi đầu của giáo huấn thực ra không phải một lệnh cấm.
Sách Giáo lý số 2368 nói thẳng: vì những lý do chính đáng, đôi vợ chồng có thể muốn giãn cách việc sinh con. Vậy việc điều hoà sinh sản tự nó không bị cấm. Thứ được bàn tới là cách thực hiện và động cơ — không phải bản thân mong muốn ấy.
Điều 2368 nói gì
Một khía cạnh riêng của trách nhiệm này liên quan tới việc điều hoà sinh sản. Vì những lý do chính đáng, đôi vợ chồng có thể muốn giãn cách việc sinh con. Họ có bổn phận bảo đảm rằng ước muốn ấy không do ích kỷ thúc đẩy, nhưng phù hợp với sự quảng đại của tinh thần làm cha mẹ có trách nhiệm. Hơn nữa, họ phải làm cho cách cư xử của mình hợp với những tiêu chuẩn luân lý khách quan…
Ba điều rút ra:
- Việc giãn cách sinh con là điều được dự liệu, không phải điều phải giấu.
- Động cơ có vai trò — Sách Giáo lý nói tới lý do chính đáng, và loại trừ sự ích kỷ.
- Nhưng ý ngay lành chưa đủ: đoạn văn nói rõ rằng luân lý của hành vi không chỉ tuỳ ở ý hướng chân thành và việc cân nhắc động cơ, mà còn phải theo tiêu chuẩn khách quan.
Điểm 3 chính là chỗ dẫn sang phần sau.
Vì sao lại phân biệt cách làm
Số 2369 đưa ra khoá đọc: khi giữ gìn cả hai khía cạnh chính yếu — kết hợp và truyền sinh — hành vi vợ chồng mới bảo toàn trọn vẹn ý nghĩa của tình yêu đích thực.
Từ đó, số 2370 phân biệt:
Tiết dục định kỳ, tức các phương pháp điều hoà sinh sản dựa trên việc tự quan sát và sử dụng những thời kỳ không thụ thai, thì phù hợp với các tiêu chuẩn luân lý khách quan. Các phương pháp ấy tôn trọng thân xác đôi vợ chồng, khích lệ sự dịu dàng giữa họ và giúp giáo dục một sự tự do đích thực.
Trái lại, "mọi hành vi nhằm — dù trước, trong khi, hay trong diễn tiến tự nhiên sau hành vi vợ chồng — làm cho việc truyền sinh trở nên bất khả, dù như mục đích hay như phương tiện" thì tự bản chất là xấu.
Và Sách Giáo lý giải thích lý do bằng hình ảnh ngôn ngữ: ngừa thai phủ lên ngôn ngữ bẩm sinh vốn diễn tả sự trao hiến trọn vẹn của vợ chồng một ngôn ngữ mâu thuẫn — tức là không trao hiến chính mình trọn vẹn.
Cả hai đều có thể dẫn tới việc không có thai lúc này. Nhưng theo lập luận trên, một bên là chọn thời điểm để trao hiến trọn vẹn, còn bên kia là giữ lại một phần ngay trong chính hành vi trao hiến. Sách Giáo lý gọi đó là hai quan niệm không thể dung hoà về con người và về tính dục.
Bạn có thể thấy lập luận này thuyết phục hoặc không. Nhưng đây là lập luận thật của giáo huấn, và bạn có quyền biết nó đúng như nó là, thay vì chỉ nghe một câu "đạo cấm".
Bài này không hướng dẫn phương pháp
Nói rõ để bạn khỏi mất thời gian: chúng tôi không hướng dẫn cách thực hành, không nêu chỉ số, không nói tên phương pháp cụ thể nào là tốt hơn.
Lý do: đây là việc cần người có chuyên môn theo dõi trực tiếp, và mỗi người mỗi khác. Một trang web đọc lúc nửa đêm không thay được điều đó — và chúng tôi không phải nguồn y tế.
Chỗ học được: nhiều giáo phận và giáo xứ có khoá hướng dẫn, thường gắn với chương trình chuẩn bị hôn nhân hoặc mục vụ gia đình. Hỏi cha xứ hoặc ban mục vụ gia đình là ra.
Nếu hoàn cảnh của bạn khó
Sách Giáo lý dùng chữ "những lý do chính đáng" — sức khoẻ, kinh tế, hoàn cảnh gia đình đều nằm trong khung ấy. Việc cân nhắc là của hai vợ chồng trước lương tâm mình, chứ không phải một bảng điểm ai đó chấm hộ.
Và bạn không phải cân nhắc một mình: điều 1063 đặt lên các mục tử bổn phận chuẩn bị đôi bạn bước vào hôn nhân và giúp đỡ những người đã kết hôn. Nghĩa là hỏi cha xứ về chuyện này là việc bình thường, không phải chuyện phải ngại.
Chỗ nối với những phần khác
Chủ đề này gắn với mục đích của hôn nhân Công giáo và hai đặc tính của hôn nhân — đọc hai bài ấy trước thì phần trên dễ hiểu hơn nhiều, vì lập luận về truyền sinh bắt nguồn từ đó.
Nếu bạn đang chuẩn bị cưới, xem học giáo lý hôn nhân là gì — phần này thường nằm trong chương trình.
Việc có khoá hướng dẫn hay không, do ai phụ trách và tổ chức khi nào là chuyện của từng giáo phận, từng giáo xứ. Nội dung bài này là giáo huấn chung của Hội Thánh — chỗ học và người đồng hành, hỏi tại giáo xứ nơi bạn sinh sống.
Sách Giáo lý Hội Thánh Công giáo, số 2368 — một khía cạnh riêng của trách nhiệm này liên quan tới việc điều hoà sinh sản; vì những lý do chính đáng, đôi vợ chồng có thể muốn giãn cách việc sinh con; họ có bổn phận bảo đảm rằng ước muốn ấy không do ích kỷ thúc đẩy nhưng phù hợp với sự quảng đại của tinh thần làm cha mẹ có trách nhiệm, và phải theo những tiêu chuẩn luân lý khách quan rút ra từ bản tính của con người và của các hành vi của họ (vatican.va/archive/ENG0015) · Sách Giáo lý Hội Thánh Công giáo, số 2369 — khi giữ gìn cả hai khía cạnh chính yếu là kết hợp và truyền sinh, hành vi vợ chồng bảo toàn trọn vẹn ý nghĩa của tình yêu tương thân đích thực và hướng về ơn gọi cao cả của con người là làm cha làm mẹ · Sách Giáo lý Hội Thánh Công giáo, số 2370 — tiết dục định kỳ, tức các phương pháp điều hoà sinh sản dựa trên việc tự quan sát và sử dụng những thời kỳ không thụ thai, thì phù hợp với các tiêu chuẩn luân lý khách quan; các phương pháp ấy tôn trọng thân xác đôi vợ chồng, khích lệ sự dịu dàng giữa họ và giúp giáo dục một sự tự do đích thực; trái lại mọi hành vi nhằm làm cho việc truyền sinh trở nên bất khả, dù như mục đích hay như phương tiện, thì tự bản chất là xấu · Bộ Giáo luật 1983, điều 1063 — các mục tử buộc phải lo liệu để cộng đoàn trợ giúp các tín hữu, cách riêng bằng việc chuẩn bị cá nhân để bước vào hôn nhân và bằng sự giúp đỡ dành cho những người đã kết hôn